Đức Huy (1947)_ Một tình yêu

By












Đức Huy_ 70 năm tình ca Việt Nam


Đức Huy (10 tháng 6 năm 1947- ) là một nhạc sĩ người Mỹ gốc Việt . Ông viết nhiều ca khúc được người Việt yêu thích ông được xem là một trong nhạc sĩ tiêu biểu của dòng nhạc hải ngoại.

Năm 1975 ông qua Philipines một thời gian sau đó thì sang định cư ở California Hoa Kỳ. Ông có vợ là ca sĩ Thảo My và có ba người con. Hiện nhạc sĩ Đức Huy và ca sĩ Thảo My đã ly dị. Trong khoảng thời gian mưu sinh ở Mỹ ông đã từng làm phục vụ trong nhà hàng rồi mở nhà hàng mở phòng thu nhạc.

Hiện đang định cư tại Hoa Kỳ. Từ năm 2004 đến nay ông nhiều lần về nước biểu diễn xuất hiện trên nhiều chương trình ca nhạc như Duyên Dáng Việt Nam... Ông đã phát hành album mang tên Và con tim đã vui trở lại năm 2005 và tổ chức liveshow riêng cùng tên vào năm 2007

(http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%A9c_Huy)



AC&M


AC & M

Một tình yêu

Một người mãi đi tìm nơi chân mây cuối trời
Trói con tim khờ dại
Chờ ngày tình yêu đến trong cuộc đời
Lần này người ấy muốn yêu
Yêu dài lâu mãi mãi
Lần này người ấy muốn yêu
Yêu một người mà thôi

Đ.K.:

Một tình yêu trọn con tim
Một tình yêu một tình yêu
Hoài dâng hiến một tình yêu
Nhìn ngày mai với niềm tin mới
Một ngày mai huy hoàng trong nắng tươi
Và người ấy đã tìm thấy được tình yêu

Đoạn đường đã qua phù du như trong giấc mộng
Những xa xưa tuyệt vời
Chỉ dành cho ai sống xa hiện tại
Niềm vui đã có trong tay
Còn tìm đâu mãi mãi
Từ đây người ấy rất yêu
Yêu một người mà thôi 

Đ.K. 

Dù rằng cuộc đời nhiều khi chán chường 
Đừng để nỗi buồn theo dấu anh
Miệt mài niềm tim dù cho gió sương
Đừng để hy vọng tan biến nhanh



Quỳnh Lan


Quỳnh Lan

Và con tim đã vui trở lại

Tìm một con đường tìm một lối đi
Ngày qua ngày đời nhiều vấn nghi
Lạc loài niềm tin sống không ngày mai
Sống quen không ai cần ai.
Cứ vui cho trọn hôm nay.

Rồi cuộc vui tàn mọi người bước đi
Một mình tôi về nhiều lần ướt mi
Chờ tình yêu đến trong ánh nắng mai
Xóa tan màn đêm u tối
Cho tôi biến đổi tâm hồn thành một người mới

ĐK:

Và con tim đã vui trở lại
Tình yêu đến cho tôi ngày mai
Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời
Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

Và con tim đã vui trở lại
Và niềm tin đã dâng về người
Trọn tâm hồn nguyện yêu mãi
Riêng người mà thôi.



Ngọc Lan


Ngọc Lan

Như đã dấu yêu

Trong đôi mắt anh em là tất cả
Là nguồn vui là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc
Và anh chưa thuộc về ai

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên em tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào

Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu

Trong đôi mắt anh em là tất cả
Là niềm vui là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.



(Hình minh họa)


Thảo My

Đừng xa em đêm nay

Đừng xa em đêm nay khi bóng trăng qua hàng cây
Đừng xa em đêm nay đêm rất dài
Vòng tay em cô đơn đêm khuya vắng nghe buồn hơn
Còn tim em khát khao yêu thương.

Đừng xa em đêm nay hãy nói anh sẽ ở đây
Đừng để em một mình nơi chốn này
Hãy ôm em trong tay cho em biết anh cần em
Và hãy nói anh vẫn yêu em.

ĐK
Giọt nước mắt nào đổ trong bóng tối
Khi nằm lắng nghe tiếng đêm lắng nghe tiếng đêm
Nghe nhịp đập con tim ru em giấc ngủ yên.
Đời em vắng lạnh và anh đã đến như ngọn nến trong bóng đêm
Nến trong bóng đêm soi vào tim em
Những xao xuyến đã ngủ quên.

Đừng xa em đêm nay khu phố quen đã ngủ say
Đừng xa em đêm nay đêm rất dài
Hãy yêu em đêm nay cho quên hết đi ngày mai
Đừng xa em đừng xa em đêm nay.

Hãy ôm em trong tay cho em biết anh cần em
Và hãy nói anh vẫn yêu em
Hãy yêu em đêm nay cho quên hết đi ngày mai
Đừng xa em đừng xa em đêm nay






Đức Huy

Để quên con tim

Gọi thầm tên em khi nắng chiều nhạt ngoài sân
Trở về Cali anh nghe nhớ nhung giăng sầu
Từ ngày xa em anh bỗng trở thành lặng câm
Ngày rời Paris anh hứa sẽ quay trở lại

Nghìn trùng xa xôi xa vút ngàn lời chờ mong
Bầu trời Cali hôm nay gió mưa giăng đầy
Kỷ niệm bên em anh đã gối đầu từng đêm
Ngày rời Paris anh đã để quên con tim.

ĐK:

Anh đi về anh nhớ bóng dáng người ở lại
Paris em yêu ơi.
Anh nhớ em thật nhiều
Anh nhớ em thật nhiều
người yêu ơi.

Buổi chiều sông Seine có gió lạnh về lập đông
Buổi chiều Cali cô đơn từng cơn rã rời
Từ ngày xa em thao thức trằn trọc từng đêm
Ngày rời Paris anh đã để quên con tim






Đức Huy
Tiếng mưa đêm

Còn rơi mãi trên phím đàn
Còn rơi mãi những tiếng buồn thở than
Đã lâu rồi nụ cười vắng(héo) trên môi
Mưa rơi mưa rơi
Còn rơi mãi nhớ thương ai
Ướt bờ mi em dài
Mưa rơi mưa rơi
Còn làm mưa mãi trong đời
Người đã xa vắng rồi
Con tim cô đơn
Còn ôm ấp những câu thề
Ướt chiều mi anh(em) về
Chôn đi bao nhiêu
Kỷ niệm xưa mãi tôn thờ
Cuộc tình còn ước mơ

ĐK:
Từng giọt mưa từng giọt buồn
Ngoài sân vắng buổi chiều tối dần
Từng giọt mưa như hờn giận
Nào người có biết chăng
Từng giọt mưa từng giọt buồn
Như dĩ vãng cuộc tình mình
Còn rơi mãi không bờ bến
Trong tiếng mưa đêm






Đức Huy

Và tôi cũng yêu em

Tôi yêu xem một cuốn truyện hay
Tiếng chim hót đầu ngày
Và yêu biển vắng
Tôi yêu ly càfé buổi sáng
Con đường ngập lá vàng...

Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh dưới hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Buổi cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
Và tôi cũng yêu em (3 lần)
Yêu em rộn ràng yêu em nồng nàn...

Tôi yêu đi bộ dưới hàng cây
Đấu vui với bạn bè
Và ly rượu ngon
Tôi yêu trong nhà nhiều cây lá
Tôi yêu những người già

Tôi yêu những gì đến tự nhiên
Những câu nói thành thật
Và yêu ngày nắng
Tôi yêu mặc Jean và áo Trắng
Yêu trăng sáng ngày Rằm
Và tôi cũng yêu em (3 lần)
Yêu em rộn ràng yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan....






Đức Huy

Thoáng mây bay

Đời lênh đênh trôi giòng nước một thoáng mây bay.
Tình yêu ơi xin dừng bước chân heo may.
Ngày hôm qua em ra đi theo gió tha phương.
Để lại những thương cùng nhớ trên con đường.

Tìm vòng tay trong cuộc sống từ bấy lâu nay.
Tìm quên lãng trong rượu đắng trong cơn say.
Người yêu ơi cho anh thấy em cười. 
Đừng quay bước xin tình yêu ghé vào đời.

Xanh xao trong màu mắt hoang dại in vết trên đường muôn lối.
Thoáng mây bay cuối trời cuộc đời vẫn trôi qua mau.

Ngày thơ ấu đâu còn nữa một thoáng mây bay.
Tình yêu ơi xin dừng bước chân heo may.
Một mình tôi đêm nay bóng tối không tên.
Chờ em đến cho ngày mai hết ưu phiền



Ý Lan


Ý Lan

Mùa hè đẹp nhất

Chiều trên phố vắng ray rứt tiếng mưa buồn rơi
Ngày qua rất vội mây xám giăng mờ ngõ tối
Mùa Thu sao đã đến cho lá úa trên hàng cây
Và em có buồn khi lá bay?

Ai đã cho em những ngày tháng huy hoàng
Ai đã cho em rộn ràng ấm êm
Ai đã đưa em lên gặp ánh sao trời
Ai đã cho em Mùa Hè đẹp nhất trong đời

2.
Chiều trên phố vẫn những tiếng mưa đều rơi
Màn đêm xuống rồi ai đón em khi chiều tới
Tình yêu em giữ mãi trong những lá thư còn
Và em vẫn buồn khi lá bay?

Anh đã cho em những ngày tháng huy hoàng
Anh đã cho em rộn ràng ấm êm
Ai đã đưa em lên gặp ánh sao trời
Ai đã cho em Mùa Hè đẹp nhất trong đời

Vào những đêm đông giá lạnh Em nằm mơ
Em nằm mơ thành tia nắng ấm trong đôi mắt anh

3.
Ta đã cho nhau những ngày tháng huy hoàng
Ta đã cho nhau rộn ràng ấm êm
Ta đã đưa nhau lên gặp ánh sao trời
Ta đã cho nhau Mùa Hè đẹp nhất trong đời

Ta đã cho nhau Mùa Hè đẹp nhất trong đời

More...

Hoàng Thanh Tâm_Tháng sáu trời mưa

By



NS Hoàng Thanh Tâm và CS Ánh Tuyết

Hoàng Thanh Tâm là một nhạc sĩ Việt Nam sinh ngày 14 tháng 4 năm 1960 tại Sài Gòn thứ nam của ông Hoàng Cao Tăng cố giám đốc đài phát thanh Pháp Á (Radio France Asie). Hoàng Thanh Tâm thuộc thế hệ nhạc sĩ trẻ sau 1975 có những ca khúc đi sâu vào lòng người và được xếp loại chung với những sáng tác của các thế hệ đàn anh trước 1975.

Với hơn 60 tác phẩm sáng tác trong khoảng 3 thập niên từ 1980-2009 trong số đó có những nhạc phẩm nổi bật như : "Tháng Sáu Trời Mưa" "Lời Tình Buồn" "Trả Lại Thoáng Mây Bay" "Ngập ngừng" "Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi" vv... đã đem tên tuổi Hoàng Thanh Tâm đến với mọi tầng lớp khán thính giả khắp nơi và giúp ông có một chỗ đứng vững chải trong làng âm nhạc Việt Nam.

(http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_Thanh_T%C3%A2m)



Vũ Khanh


Tháng sáu trời mưa_Vũ Khanh

Tháng sáu trời mưa
(Thơ Nguyên Sa)

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong kín đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến
Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn
Mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi
Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Và bên em tiếng đời đi rất vội

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt
Trời không mưa em có lạy trời mưa
Anh vẫn xin mưa phong kín đường về
Anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu...



Quỳnh Lan




Lời tình buồn

1) Ta nhớ một sớm nao rừng thu im lặng tiếng
Ngây ngất trong gió bay lời tình nghe đắm say
Ngày tình vừa đến mùa xuân thắp nắng lên trong hồn
Ngày tình hằn sâu trong tim yêu vết thương vàng lá

2) Ta thấy trong mắt em từng đêm mưa vàng võ
Ta thấy trong cánh tay mùa thu mang xót xa
Từng ngày tình vui cho thiên đường hé những môi cười
Từng ngày tình đau cho trái tim sẽ thêm những mỏi mòn

(Đ.K)
Qua cơn mê dài lời ru nghe đắng cay trên bờ môi
Nâng niu cơn mộng tìm trong lãng quên ngày mưa tháng nắng
Từng ngày tìm đến môi thơm ngọt mềm
Từng ngày lần bước đi trong ơ thờ
Đường tình mù tối như mây giăng mờ cuối trời

3) Ta thấy trong mắt em ngày mưa vẫn còn đó
Trên tháng năm mỏi mong tình còn trong nỗi lo
Ngày tình còn xanh lời yêu xin giữ trên môi người
Ngày nào tình xa ta vẫn xin yêu mãi một đời...



Quỳnh Lan




Trả lại thoáng mây bay

Nước mắt nào nhỏ xuống lấp môi khô
Những đêm khuya khi tình về réo gọi
Những chiều thu mưa bay từng hạt nhỏ
Giọt mưa sầu rơi rụng vào tim anh

Em bây giờ lạc lõng bước chân chim
Thắp ước mơ soi cuộc đời im lìm
Đốt khói cay ru hồn mình bàng hoàng
Anh bây giờ mịt mờ dấu chân hoang

Cuộc tình như cơn mơ
Để lại trong tim thơ
Một trời mây bơ vơ
Một hồn ta ngu ngơ
Những cơn sầu mưa lũ
Những vết thương mù lòa
Nước mắt mặn bờ môi

Còn gì trên đôi môi
Còn gi trong đôi tay
Còn lại bao men say
Trả lại cho mưa bay
Những ân tình xưa ấy
Những ái ân nhạt nhòa
Để đời thôi xót xa...

Cơn mê nào lịm chất ngất trong tim
Rót nhớ nhung đong đầy từng đêm dài
Rót tiếc thương bao tháng ngày miệt mài
Cho tình đầu thành những vết thương sâu

Em đi về một chiều nắng úa mi
Đường em đi phai nhạt dấu chân hồng
Khép xót xa em về chôn tình mộng
Để hồn anh là một cõi hư không...



Thái Châu




Trong tay thánh nữ có đời tôi
(Thơ Du Tử Lê)

Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi buồn như phố cũ mưa bay
Bàn chân từng ngón ngưng không thở
Lạc mất đường đi tạnh dấu bày

Hỏi nắng đi rồi em sẽ hay
Tôi gầy như phiến lá trên cây
Gió khuya thổi rớt ngàn tâm sự
Thiên đường tôi là người hay ai?

Sông chẳng thể không trôi về biển lớn
Người bên bờ buông tóc thả cho mậy
Nên suốt kiếp tôi vẫn là đứa trẻ
Buồn vui theo chiếc kẹo ở tay người ...

Hỏi gió đi rồi em sẽ hay
Tôi chờ em đến thắp đêm vui
Có đêm nhìn xuống bàn tay lạnh
Và chỗ em ngồi đã bỏ không

Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi về thơm nỗi nhớ trên tay
Trái tim dòng máu lệ chưa cạn
Đời đóng lên hoài vạn dấu đinh ...

CODA:
Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Trong tay thánh nữ có đời tôi ...



Ý Lan




Đời còn vang bước em

Em có về cho đời vang tiếng bước
từng tháng năm đã mờ dấu yêu thương
em có về giữa phố đời xa lạ
nhìn cuộc tình trôi theo ngày tháng xa

em có về nghe rừng thu thay lá
cành chưa khô đã bỏ lại mặt trời
tình trăm năm như sông ngòi còn chảy
em có về tắm lại tuổi thanh xuân

Em có về nghe từng viên đá cũ
mệt nhoài lăn theo những giòng đời
ta vẫn hát như chuyện mình đã vỡ
em có về như một thuở ngồi nghe

em cứ về cho đời vang tiếng bước
ta cứ buồn cát bụi đường xa
đời đi qua là tiếng động ơ hờ
em cứ về làm những bước tình xa



Lệ Thu


 

Giấc thu

Mưa thu gợi sầu cho cây long-lanh
Ngàn tiếng buồn rơi hắt-hiu trên cành
Từng đêm hồn bay trong khói sương mờ
Từng đêm ngàn cây nghe gió ru hờ
Lời mưa buồn khẽ đưa em vào mơ

Thu mang chiều về giăng mây trên cao
Ngàn lá mùa thu khép trên mi sầu
Hàng cây ngủ say trong tóc mây chiều
Làn mưa nhẹ rơi trong mắt ưu-phiền
Ngàn mây buồn bay về phía trời cao.

Tình rót trên phím đàn
Hương thời gian úa phai như màu nắng.
Tình rơi theo lá vàng
Cho mùa thu ngát hương trong chiều nhớ.
Biển sóng xô đến bờ
Ân-tình ngày cũ tan theo bọt nước chơi-vơi.
Tình mong-manh tựa như làn khói
Tình xa-xôi như sương chiều xuống
Tình muôn đời sáng như ngàn sao.

Đêm nay ngàn vì sao giăng lung-linh
Nhạc lắng buồn khơi gió mây gợi tình
Nghìn năm đàn dâng những phím tơ sầu
Nghìn năm hồn say bên giấc mộng đầu
Nhạc thu buồn ru người đến ngàn sau



Vũ Khanh


Đêm hoàng lan_Vũ Khanh


Đêm hoàng lan
(Thơ Trần Dạ Từ)

Hoa và trái một đêm nào thức dậy
nghe mộng đời xao xuyến giấc xuân xanh
con đường đó một đêm nào trở lại
với gió mưa phùn trên cánh tay anh

hoa bỗng nở và trái sầu bỗng chín
tin xa xưa còn đó chút trông chờ
ngày yêu dấu vẫn tươi màu kỷ niệm
bóng cây nào ôm mãi mắt hư vô

mùa xuân đó anh mỉm cười bước tới
khi yêu em tay cũng mở như lòng
môi thần thánh biết gì đâu tội lỗi
lối đi nào ngây ngất bươc song song
ai sẽ nhắc trong những tàn phai ấy
đem hoang lan thương đến ngo.t vai mềm
ai sẽ về trong một lần trở lại
hoàng lai xua còn nức nở hồn anh

mùa xuân hết thôi giận hờn đã muộn
khi xa nhau vai mới biết đau buồn
tơ gấm biếc nào nâng bước chậm
mang trả dùm tôi những dấu chân chim

hoa và trái một đêm nay thức dậy
ôi mộng đời phai tàn dấu xuân xanh
con đường đó một đêm nay trở lại
Với gió mưa phùn lạnh cánh tay anh








Ru em tháng ngày chia xa


Ngủ đi em cho quên xót xa trên phận người
Ngủ đi em cho môi thắm còn vương nụ cười
Từng đông qua gió vẫn ru tình buồn những đêm về
Ngủ đi em trên tháng ngày mang sầu đi lặng lẽ

Ngủ đi em mây trên tóc thôi bay lững lờ
Ngủ đi em mưa trong mắt mùa thu đợi chờ
Từng đêm sâu tay đan sầu thành những thoáng lệ mờ
Chiều giăng mưa cho mây tím dệt thành những ước mơ

Thương dáng em gầy từng đêm nghe bão lên
Đời còn gái ngày xuân như cơn mộng
Thương dáng em buồn trong giấc ngủ cô đơn
Mùa xuân đã qua tình như lá đổ mưa sa

Ngủ đi em trong tiếng hát ru cơn mộng lành
Ngủ đi em cho hơi ấm mùa xuân nồng nàn
Lời ru xưa xin còn mãi ghi trong hồn người
dù mai đó em có qua cầu bỏ lại những yêu thương...

More...

Y Vân_70 năm tình ca Việt Nam

By



70 năm tình ca Việt Nam_Y Vân






Tôi sẽ đưa em về_ Vũ Khanh

Tôi sẽ đưa em về

 
Tôi sẽ đưa em về
Về miếng đất thân yêu 
Lìa nếp sống cô liêu
Tình thương không còn thiếu

Tôi sẽ đưa em về
Miền quê hương êm ấm
Miền sông sâu xanh thắm
Cùng soi đêm trăng mềm


Tôi sẽ đưa em về
Miền hoa thơm cỏ biếc
Chiều hôn trên làn tóc
Mùa thu in màu mắt

Tôi sẽ đưa em về
Tôi sẽ đưa em về
Mà không lo thiếu tình yêu

Điệp khúc

Bao nhiêu câu thơ đợi nguồn
Bao nhiêu duyên mơ vừa tròn 
Đàn nâng niu đôi gót mềm thời gian
Từng qua đây bao tháng năm


Tôi sẽ đưa em về
Đường không xa vạn lý 
Dù quê hương nhỏ bé
Đừng lo không vừa ý

Tôi sẽ đưa em về
Tôi sẽ đưa em về
Mà không lo thiếu tình yêu






Người em sầu mộng_Hồng Nhung


Người em sầu mộng

Em là gái trong song cửa
Anh là mây bốn phương trời
Anh theo cánh gió chơi vơi
Em vẫn nằm trong nhung lụa
ĐK:
Em chỉ là em gái thôi
Người em sầu mộng muôn đời
Tình như tuyết giăng đầu núi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời
Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau buồn
Ai bảo em ngồi bên song
Cho vương nợ thi nhân
Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ đêm xuân trào
Cho tình giăng đầy trước ngõ
Cho mộng tràn gối chăn

Em chỉ là em gái thôi
Người em sầu mộng muôn đời
Tình như tuyết giăng đầu núi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời






Đừng lừa dối nhau_Ý Lan


Đừng lừa dối nhau

Đừng lừa dối nhau đừng nói yêu khi ta gần nhau
Đừng lừa dối nhau vì biết đâu tin nơi tình yêu
Hãy giữ lấy hồn ta đừng cho ước mơ gọi lòng say sưa
Thấy khi đôi vai kề chăc đâu duyên thề mà mơ

Đừng lừa dối nhau để xót xa trăng thanh ngày xưa
Đừng lừa dối nhau để tiếc thương mang trong lòng ta
Nếu đã biết tình yêu một người bước đi một người mang theo
Hối tiếc bao nhiêu lời đã trao cho người mình yêu

Nhưng tình yêu ngờ đâu là mây theo gió đưa
Nên nhiều khi mộng mơ làm quên bao xót xa
Ngày đến bao mặn mà ngày bước đi hững hờ
Vì chót yêu nên đành : người quên vẫn quên người thương vẫn thương

Đừng lừa dối nhau đừng cố quên bao nhiêu ngày qua
Đừng lừa dối nhau vùi lấp đi bao nhiêu vần thơ
Có mấy lúc được yêu còn nhiều ước mơ lòng còn bơ vơ
Sẽ có trong tâm hồn khát khao không nhiều : "tình yêu".






Buồn_ Tuấn Ngọc


Buồn

Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạn
Buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say.

Buồn như trong một ngày hai đứa không gặp mặt
Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui.

Đôi ta như bước lên đỉnh sầu
Mà đời luôn cao ngất thương đau
Bao lâu ân ái chưa đậm màu
Toàn là cay đắng giết thương yêu.

Tình đôi ta thật buồn như lứa hoa nở muộn
Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn.






Ảo ảnh_Hồ Ngọc Hà Đức Tuấn


Ảo ảnh

Yêu cho biết sao đêm dài
Cho quen với nồng cay
Yêu cho thấy bao lâu đài
Chỉ còn vài trang giấy
Dòng mực xanh còn đấy
Hứa cho nhiều dù bao lời nói
Đã phai tàn thành mây thành khói
Cũng xem như không mà thôi
Những ân tình em đong bằng nước mắt
Khóc cho đầy hai chữ tình yêu
Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo
đã thay màu ân ái từ lâu
Những nẻo thuyền yêu đương thường dễ đứt
Khiến bao chiều trên bến tịch liêu
Vắng con tàu sân ga thường héo hắt
Thiếu anh lòng em thấy quạnh hiu
Xưa đêm vắng đưa nhau về
Nay đơn bóng đường khuya
Khi vui thấy trăng không mờ
lòng buồn nên trăng úa
Kìa phồn hoa còn đó
những con đường buồn vui lộng gió
những ân tình chìm trong lòng phố
cũng theo hư không mà đi
Yêu cho biết sao đêm dài
Cho quen với nồng cay
Yêu cho thấy bao lâu đài
Chỉ còn vài trang giấy
Dòng mực xanh còn đấy
Hứa cho nhiều dù bao lời nói
Đã phai tàn thành mây thành khói
Cũng xem như không mà thôi
Những ân tình em đong bằng nước mắt
Khóc cho đầy hai chữ tình yêu
Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo
đã thay màu ân ái từ lâu
Những nẻo thuyền yêu đương thường dễ đứt
Khiến bao chiều trên bến tịch liêu
Vắng con tàu sân ga thường héo hắt
Thiếu anh lòng em thấy quạnh hiu
Xưa đêm vắng đưa nhau về
Nay đơn bóng đường khuya
Khi vui thấy trăng không mờ
lòng buồn nên trăng úa
Kìa phồn hoa còn đó
những con đường buồn vui lộng gió
những ân tình chìm trong lòng phố
cũng theo hư không mà đi.







Ngăn cách_lệ Thu


Ngăn Cách

Yêu nhau trong cuộc đời
mơ duyên tình dài gắn bó đôi lời .
Ta quen nhau một ngày
thương nhau trọn đời giữ cho lâu dài.
Khi chia tay lần đầu
duyên chưa đậm mầu cũng đã say nhiều.
Một thời gian quen biết
tình ta tha thiết muôn phần

Nhưng không ai nào ngờ
duyên đang mặn mà bỗng đã chia lìa
Đêm chia ly lạnh lùng
đưa tay một lần đến mai không còn.
Đêm nay không còn dài
xin cho vài lời chớ trách nhau hoài
Lời từ ly êm ái để đâu không nói đêm nay...

Từ ngày mai ngăn cách
hết rồi là khi đưa đón
Có mấy ai không buồn
lúc duyên chưa tròn thương mến
Em lên xe hoa rồi!
Biết rằng sầu để một người
Rượu hồng chẳng được say
mà đành lòng nếm chua cay!

Mây sao quên hạn kỳ?
Cho trăng buồn vì nhớ mãi câu thề.
Mây đem mưa trở lại mưa hay nhiều lời
khiến trăng mỉm cười...

Không! Trăm không ngàn lần
không ai giận hờn nếu đã hay rằng:
"Lòng người như chiếc lá
nằm trong cơn gió vô tình"






Thôi_Khánh Ly


Thôi


Thôi em đừng khóc nữa làm gì
Kỷ niệm sầu ân tình cũ xa xưa
Thôi em đừng khóc
Em đừng khóc đừng khóc nữa giọt lệ sầu
Làm sao xóa hết thương đau 

Thôi em đừng tới nữa làm gì
Đừng để lòng se lại khúc yêu đương
Thôi thôi em đừng tiếc
Em đừng tiếc đừng tiếc nữa
Đừng để lòng anh trở lại kiếp u buồn

Ôi cuộc đời đầy phong ba giữa lòng người
Lệ sầu chia ly buồn tê tái
Ly rượu này đầy thương đau tấm hình hài
Thu man mác buồn mùa thu ơi

Thôi em đừng nhắc nữa làm gì
Từng nẻo đường in hình bóng chung đôi
Thôi em đừng nhớ
Em đừng nhớ đừng nhớ nữa chuyện của mình
Kiếp nay đành lỡ duyên rồi

Thôi đôi bờ vai đừng rung động
Đã hết rồi còn khóc nữa chi em







Đêm đô thị_Hồ Ngọc Hà


Đêm đô thị

Màn đêm xuống dần muôn ánh đèn đột nhiên như ngời sáng
Kìa bao phố phường bao mái lầu chìm trong bóng đêm
Lá lá lá lá la la lá lá lá lá la
Lá lá lá lá la la lá lá lá lá la
Đời đẹp quá á a à á a a bài thơ

Đường đi lối về cơn gió lùa ngả nghiêng bao tà áo
Và bao mái đầu không vướng sầu kề vai bước mau
Lá lá lá lá la la lá lá lá lá la
Lá lá lá lá la la lá lá lá lá la
Lòng thầm nhớ ơ....người yêu.

Người em gái đương thì tròn trăng mới như nhiều trang
giấy trong lòng còn trong trắng thơ ngây
Người trai tráng yêu cuộc đời tươi sáng bước chân say
sưa đi trên đường..

Tình yêu đón chờ đêm tối về dìu nhau trên đường phố
Dịu hương tóc thề vai sát kề đời như giấc mơ
Lá lá lá lá la la lá lá lá lá la
Lá lá lá lá la la lá lá lá lá la
Để lòng nhớ ơ.....thành đô...






Tình chàng ý thiếp_Hương Lan


Tình chàng ý thiếp

Từ chàng xa vắng lên đường ruổi dong chiến chinh
Đã bao mùa xuân càng vắng xa thêm nhiều hơn
Thiếp bên song cửa nhìn trăng úa chàng ngoài chân mây gội mưa bay
Trời đày phong ba làm tê tái biết bao giờ nguôi

Ngày ngày ra đứng trước thềm nhìn theo lối xưa
Thấy xanh ngàn dâu mà bóng câu bay còn đâu
Nắng nghiêng về ngàn hoàng hôn xuống
Mịt mờ sương rơi màn đêm buông
Xào xạc năm canh gà lên tiếng suối lệ trào tuôn

Thương người gió lạnh đường xa khuê phòng em đan áo
Thương đời bé bỏng miền quê anh giữ yên biên thùy
Dẫu rằng xa cả ngàn trùng cho dù ngăn cách mấy sông
Tình chàng ý thiếp ai sầu mối sầu nào hơn?

Từ chàng xa vắng má hồng điểm trang với ai
Nước dâng rồi vơi lòng thiếp biết bao giờ nguôi
Thẩn thơ trong lòng buồn thương nhớ
Lỏng vòng lưng eo sầu tương tư
Nhạt làn môi son hờn duyên lỡ những ngày xuân qua.






Xa Vắng_Thanh Tuyền


Xa vắng

Ngày anh xa vắng
Em không trang điểm đợi chờ
Những đêm gió lạnh đầu hè
Khuê phòng phủ kín tâm tư
Nhìn từng hạt mưa sa
Thương đời biển sầu bao la
Để cho cành hoa héo khô
Lỡ cung ái ân xuân thì

Ngày anh xa vắng
Phấn son xếp lại chẳng dùng
Trắng đêm gói ngọn đèn vàng
Trăng mờ lạnh giấc cô miên
Đợi chàng một hai năm
Hay là cả đời xuân xanh
Ngày nao đầu pha tuyết sương
Vẫn mong tái ngộ một lần

Chàng đi chinh chiến
Gieo neo rừng khuya
Là mong chiến thắng vai mang vòng hoa
Còn em khuya sớm chăm lo miền quê
Cho lúa lên ngôi hai mùa
Sống cho tình yêu thế hệ

Ngày anh xa vắng
Tóc buông giữ vẹn lời thề
Ước mong ngấn lệ ngày về
Thay giòng nước mắt khi đi
Vì đời làm phong ba
Nên đời hội ngộ chia ly 
Lệ rơi nhiều hơn nước mưa
Dẫu cho bóng biển chẳng về

More...

Lặng lẽ nơi này_Thuyền Quyên

By






Maman oh maman


Mother of mine


Lặng lẽ nơi này

 
Hôm nay mình muốn viết về ...mẹ những người mẹ trên đời đều giống nhau. Đầu tiên đó là sự hy sinh vô bờ bến...làm sao kể hết những hy sinh từ nhỏ bé đến lớn lao cho đứa con thương yêu của mình? Có lẽ nói ra đây cũng bằng thừa và không thể nào nhớ để kể hết một ...đời hy sinh của mẹ...

Mẹ có thể là một tiểu thư thiên kim...vì cuộc sống gia đình đôi khi phải bước xuống...cùng cực! Tảo tần làm đủ mọi công việc lương thiện nào đó...để có tiền lo cho con cái mình được ăn học đầy đủ...Mẹ có thể đã từ một ...công chúa đẹp lộng lẫy thời thiếu nữ mộng mơ...Nhưng vì con mẹ có thể mất dần... mất dần...cái đẹp của mình hồi nào không hay biết đến một ngày khi nhìn lại mình...chắc mẹ  nuốt nước mắt nuối tiếc ngược vào lòng để nhìn về con về tương lai của con đang hé dần trước mắt mẹ...để có tương lai sáng sủa cho đứa con yêu...mẹ không ngần ngại đánh đổi tuổi trẻ và nhan sắc của chính bản thân mình...mẹ ơi !

Mẹ có thể là một người mẹ quê...suốt đời cơ cực không bao giờ có thắc mắc tại sao mình cơ cực...suốt đời ! và càng cơ cực gấp bội phần khi các con lớn lên học hành lên cao....Có ai biết được nỗi vui mừng khi nghe tin con đậu vào đại học ở thành phố...Nhưng trong niềm vui đó mẹ đang ém nhẹm một nỗi lo có khi còn lớn hơn cả niềm vui...Lo tiền để con vào đại học...bao nhiêu là chi phí bạc triệu...cho một người mẹ nghèo rớt mồng tơi...cày thuê cuốc mướn kiếm tiền  ít ỏi đắp đổi qua ngày...những bài tính nhẩm cộng trừ  nhanh như chớp trong cái đầu ...rất ít học của mẹ...nhưng rất tuyệt vời....tính ra được cho đời... biết bao nhiêu bác sĩ kĩ sư chuyên gia kinh tế giáo sư...Có mấy ai nghĩ đằng sau vinh quang của một con người có cả biển mồ hôi của những người cha người mẹ nghèo nàn thất học lạc hậu đến thế...mẹ ơi !

Và có người con nào lại quên cho được mẹ của mình cơ chứ?
Khi thành tài kiếm ra tiền rồi...đầu tiên là báo hiếu chút đỉnh cho mẹ...lo cho mẹ có cái ăn ngon thì mẹ lại nói: mẹ già rồi ăn uống bao nhiêu để mà lo cho tương lai đi con ạ!Muốn lo cho mẹ có cái mặc đẹp để bù đắp cho tháng ngày...mẹ phải quên việc này vì con...Thì mẹ nói: mẹ già rồi còn đẹp đẽ với ai? Còn bà mẹ quê khổ cực quanh năm chỉ có áo nâu sồng quần thâm vải tám lấm lem như  đất như khoai như tàu lá chuối khô sau vườn...thì : mặc thế cho ...nhẹ mình gấm vóc con mua mẹ không quen...nặng mình lắm! Để con đừng quá vướng bận đến người mẹ già đấy thôi! Một đời lo cho con nhưng khi con tập tểnh vào đời lại muốn nó quên mẹ đi mà chuẩn bị cho tương lai con đấy mà ! Đôi khi con lại giận hờn dại dột nghĩ mẹ ...chê quà cáp của mình mắt mẹ thoáng buồn như có sương che....biết bao giờ con yêu mới thật sự hiểu mẹ đây đứa con muôn đời bé bỏng? Mẹ ơi !

Vì thế khi cuộc đời những đứa con...đã sang trang....con đã tự tin bước xuống cuộc đời với vốn kiến thức mà những người mẹ như thế đã bươn chải bằng cả đời mình để ...di chúc lại cho con...Xã hội còn tôn vinh những người mẹ ấy...thì lấy đâu có đứa con nào lại xấu hổ khi mẹ mình vẫn giữ nét bình dị chân quê mộc mạc ấy? Chắc chắn là không....Riêng mình những người mẹ già giản dị chân chất ấy lại sáng ngời một vẻ đẹp lộng lẫy của ...Trăng...tuyệt vời mà mát dịu thương yêu. Vẻ đẹp đầy tự hào đó con mãi mang trong suốt hành trình cuộc đời sẽ là tấm gương để con noi theo cho chính con và cho con cái của chúng con sau này....mẹ ơi !

Mẹ là như thế đấy nên đã có một bài thơ nói : mẹ là quê hương của con...Quê hương mỗi người chỉ một như là chỉ một mẹ thôi...Xin hãy yêu thương mẹ như yêu thương quê hương của mình...và ngược lại...

Kính yêu tặng những người mẹ Việt Nam quê hương của con


More...

Mùa Thu ru em_Nhạc và lời: Đức Huy

By






 
" autostart="false" loop="true">

More...

Chỉ chừng đó thôi...(Thuyền Quyên)

By


Một buổi trưa nắng nhiều không biết cất đâu cho hết...Bỗng dưng thấy mình đang bước đi trên con đường râm ran tiếng ve mới chợt nhớ mình đang ở giữa mùa hè vội ngước mắt lên định tìm chùm hoa đỏ nhưng nào thấy...mà chỉ thấy những cánh hoa sao xoay xoay như chong chóng trong tiếng nhạc ve ...


Như một chiếc lá rơi đậu trên vai mình...nhưng ô kìa không phải lá mà là một chú ve...Kinh khiếp quá! mình nhắm mắt định hét to nhưng một giọng nói dễ thương làm sao cất lên: đừng sợ tôi không ...cắn ! tôi có sứ mệnh hát cho cô nghe hôm nay ngay lúc này! Ôi giọng nói gì như một mệnh lệnh mình hí mắt trong khi cái đầu đang nghiêng về phía vai bên kia...Ui chao ơi! tôi rất sợ côn trùng bạn làm ơn đi dùm cho...Giọng nói lên cao: Tôi không phải là côn trùng! tôi là nghệ sĩ ! nào cô thích nghe bài chi? Tự dưng hỏi bất tử ai mà nhớ...thôi để mình mở blog ra cho bạn tìm nhạc nhá! hát bài nào bạn thích và miễn không phải là bài "cháu lên 3"...
Ơ...tôi lại thích nhất bài nớ oan nghiệt thay! thôi thì nhạc Phạm Duy nghe...đừng nghiêng cái đầu miết mỏi cổ! tôi sạch sẽ thơm tho tôi có mùi lá cây và mùi nắng...thôi nghe này...


  Một giọng hát vang lên êm êm bên tai thì thầm kể chuyện về những cuộc tình đi qua những niềm vui và những nỗi đau mất mát giọng hát như lời tự sự của một người bạn với một người bạn như một người đang yêu nói với người mình yêu. Như nỗi nhớ nhung ước ao gặp gỡ. Như nỗi sợ hãi về một điều không có thật dễ rạn vỡ tan biến mất của một hạt nắng. Giọng hát làm liên tưởng đến một đôi môi rất đỗi nồng nàn. Giọng hát như những bài thơ mình cất kỹ trong ngăn trái tim một thời con gái. Giọng hát là những bài thơ của những ngày trái gió cuộc đời. Giọng hát lay động không gian như thể mình đưa mình về miền biển yêu thích   có phi lao xao xác trước gió   có nắng biển chói chang phong kín nụ hôn...mình hé mắt nhìn qua vai định hỏi thăm xứ sở của ve nhưng thấy nhà nghệ sĩ đang say sưa hát...thôi để chút nữa. 


Ta yêu em mù lòa
Như A-đam ngù ngờ
Yêu E-va khù khờ
Cuộc tình trinh tiết đó
Nhà nghệ sĩ ve...nhẹ là thế mà chuyển tải qua lời ca những tâm tư nặng nề đến trĩu cả một cành vai...Mình nghe mắt đang long lanh những giọt nước. Không biết ve có bao giờ khóc? chắc là không vì dù gì ve cũng là đàn ông mà đàn ông thì mấy ai khóc bao giờ?


Nghe lòng còn khô ráo
Nghe chừng còn khát khao
Nên gục đầu rất lâu
Xưng tội cả kiếp sau.
Có lẽ thế ve nhỉ...tội lỗi của tiền nhân phải đi về ngôi giáo đường xa xưa mà khóc với chúa thôi! Giọng hát vẫn còn bên tai nhưng bài hát thì sắp dứt hình như có cô bé trong mình đang tự hỏi: phải làm sao làm sao?


Len giữa u tình sâu
Một vài giọt ơn nhau
Và giọng hát tan như khói...mình giật mình mở mắt với bao điều định hỏi nhà nghệ sĩ ve nhưng chàng đã biến mất...còn mình thì đang gục đầu trước computer trên bàn làm việc...
Thì ra mình vừa trải qua một giấc mơ giữa buổi trưa hè oi ả...


More...

Ngô Thụy Miên (1948)

By






Elvis Phương

Áo lụa Hà Đông
Nguyên Sa

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh

Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa
Em chợt đến chợt đi anh vẫn biết
Trời chợt mưa chợt nắng chẳng gì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau?
Để anh gọi tiếng thở buồn vọng laị ....

Em ở đâu hỡi mùa Thu tóc ngắn?
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
...Anh vẫn yêu màu áo ấy em ơi






Hiền Thục

Tuổi mười ba

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu mát.

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé! đừng ngờ
Tôi phải van lơn ngoan nhé! đừng ngờ.

Áo nàng vàng Anh về yêu hoa Cúc
Áo nàng xanh Anh mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa mầu áo tím.

Rồi trách móc trời không gần cho tay với
Và cả nàng hư quá sao mà kiêu ...??
Nên đến trăm lần nhất định mình chưa yêu
Nên đến trăm lần nhất định mình chưa yêu





                      
                            (Khánh Hà_ Duy Quang)                                   

Từ giọng hát em

Rồi từ giọng hát em chợt vút cao vút cao
một trời một trời
Bài ca thánh đêm vang lên trong ngày dài
mệt nhoài một phận đời

Ôi biết bao giờ ta đốt hết từng ngày xa xưa
mặn nồng trong tim muộn phiền
Người đem giá băng về trên tuổi đá buồn

Rồi từng ngày tháng vui tìm bước qua bước qua
một lần thật gần
Người ta dấu yêu xin em cho một lời miệt mài trọn đời mình

Ta chết theo ngày em cất tiếng
Nhạc còn buông xuôi người còn chơi vơi tìm người
Người còn xa xôi cho mùa thu úa tàn theo

Thấy tiếc nuối người yêu ơi xin em một lời
Tạ từ nhau thôi cho mưa bay ngút ngàn phương trời
Ta theo lời hát đó như theo ngàn mây trôi
đẫm ướt trên bờ môi
Trời còn làm mưa rơi cho tình mình còn tươi tươi nồng nàn

Còn chờ ngàn kiếp sau một tiếng ca tiếng ca tạ từ tạ từ
Bàn tay đã như xanh xao đan cuộc tình mù lòa trọn đời mình
Ta vẫn thương người yêu dấu cũ
dù hồn chơi vơi dù nhạc buông lơi tàn rồi
Người còn mai sau thôi lạc kiếp mãi chờ nhau






Tuấn Ngọc

Dốc mơ

Đêm đã về trên dốc
Gió xôn xao ru yên tình mình
Em có về bên đó dõi mắt trông theo trông theo tình bền
Mà ngày tháng đâu nào có đợi chờ
Người yêu dấu đưa em về dốc mơ

Đưa em về bên dốc mơ
Là đưa anh vào cõi mong chờ
Tóc rất buồn như lá tơ buông hững hờ tình rồi có như mơ
Em mắt cười như ánh sao
Bờ môi hồng tựa bao lời nói
Nói đi em câu mong chờ
Dấu đi nỗi ơ thờ Tình ơi

Con dốc này từ khi được mang dấu giầy em về
Ngày tháng nào đưa em vào ngàn trùng sóng
Hạnh phúc nào từ khi từ khi quen lối đưa em về qua
Người yêu dấu đã xa thật xa đẹp như giấc mơ

Em bây giờ như lá thơ
Và anh vẫn là nỗi mong chờ
Dẫu đã ngàn trùng cách xa bên kia trời biển rộng có bao la
Sẽ có ngày ta có nhau
Thì xin một lần cho lời cuối
Giữ cho nhau thương yêu rồi
Sẽ bên nhau muôn đời tình ơi






Tuấn Ngọc

Bản tình cuối

Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ
mơ trăng sao đưa đến bên ngườị
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưạ

Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầụ
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đờị
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu ngườị

Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thợ
Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.
Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Mưa đã rơi và nắng đã phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màụ
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người






Duy Quang

Chiều nay không có em

Chiều nay mình lang thang trên phố dài
Không có em ai chung bước dỗi nhau giận hờn
Không có em đường xưa giăng mắc mây trôi
Chiều nào hai đứa chung đôi Lặng nhìn mùa thu lá rơi.
Dù mai tình lên khơi như sóng gào
Không có em cho phố vắng dấu chân hẹn hò
Không có em mùa thu thôi lá vương bay
Mùa đông buốt giá qua đây Vòng tay ấy ôi sao lẻ loi.
Không có em đời mình sao vắng vui cuộc tình
như lá khô mộng mơ cơn mê chiều.
Không có em đôi mắt buồn nào đợi chờ
Xin cho nhau lời vỗ về sao đành quên đi ngày tháng đó.
Không có em một mình ta với ta ngày dài
thôi chóng qua tuổi hoang trôi vai gầy.
Như ước mơ xin nhớ lần mình hẹn hò
xin cho nhau một lời rồi xin tình yêu hãy lên ngôi.
Rồi mai mình em thôi trên phố người
Sao mắt nhung không nuối tiếc khát khao đợi chờ
Không có em còn ai thương lá thu bay
Còn ai vương vấn cơn say Đời gian dối cô đơn mình ta.






Elvis Phương

Paris có gì lạ không em

Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen





  
Lê Hiếu

Niệm khúc cuối

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối
cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió có gió lạnh đầy có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy dù sao dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau cho nhau rã nát rã nát tim đau
Vừa đôi tay ước muốn tù đầy
Tóc rối bạc màu vết
dấu tình sầu
Nhìn em nhìn em giây phút muốn nói yêu em

Xin cho tôi tôi như cơn ngủ
Ru em đưa em một lần
Ru em vào mộng đưa em vào đời
Một thời yêu đương

Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em em đang tâm xé xé nát tim tôi
Dù có ước có ước ngàn lời có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em






Tuấn Ngọc

Riêng một góc trời

Tình yêu như nắng nắng đưa em về bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió gió mang câu thề xa rời chốn xưa
Tình như lá uá rơi buồn trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi mây vẫn mây trôi hắt hiu tình tôi

Người vui bên ấy xót xa nơi này thương hình bóng ai
Vòng tay tiếc nuốí bước chân âm thầm nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối
Em đã xa xôi tôi vẫn chơi vơi riêng một góc trời

Người yêu dấu người yêu dấu hỡi
Khi muà xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say bờ môi ướt mi cay nay còn đâu
Tìm đâu thấy tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi là hạnh phúc rã rời người ơi

Một mai anh nhé có nghe thu về trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh hát câu mong chờ em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên anh mãi trong cơn mê này mình nhớ thương nhau






Sỹ Phú

Tình khúc mùa xuân

Tình yêu đó cho em
Tháng năm trên từng phím Xuân lay
Đóa môi xinh giòng tóc mây bay
Mùa Thu lá heo may gọi về
Mùa Đông nắng hanh trên tuổi thề
Mình đan nắng ru mây ước mơ xa vời

Một hôm gió Xuân sang
Mây lang thang cài tóc em mang
Đến thăm em chiều nắng miên man
Rồi Thu đến sao em giận hờn
Rồi Đông đến sao em ngại ngùng
Đường phố vắng thênh thang ru buồn gót chân

Chiều còn mưa bay
Ướt bước chân mòn lãng du
Ướt áo cho tình thấm sâu
Ướt đóa môi hồng hững hờ
Rũ ướt cung đàn
Buồn dâng mây tím giăng ngang
Buồn vương ân ái phai tàn

Mùa Xuân đến chưa em ?
Bước chân ai dìu tiếng mưa đêm
Vắng xa chưa giòng tóc mây bay ?
Mùa Thu vẫn chưa nguôi giận hờn
Mùa Đông vẫn chưa thôi lạnh lùng
Giòng nhạc cuốn em mang - trôi dài mãi trôi






Tuấn Ngọc

Mắt biếc

Nhớ tới năm xưa bên nhau bước trong chiều mưa phím ru nhẹ đưa
Bến cũ đam mê say sưa lá thu còn rơi người xa vắng người
Mắt biếc năm xưa nay đâu cánh sao còn đây tóc mây nào bay
Phố vắng mênh mang mưa rơi ước mơ nào nguôi tình đã phai rồi
Tình yêu như mây khói thoảng theo gió buồn mơ hồ
Tình yêu như giông tố qua phố đìu hiu
Nhớ dáng xưa yêu kiều trong chiều nhạt nắng cung đàn gợi ý
Chờ nhau trong tê tái...
Mắt biếc năm xưa nay đâu bến ga tịch liêu vắng xa người yêu
Lá úa đơn côi bơ vơ cuốn theo chiều rơi người xa cách rồi
Dĩ vãng như bao cung tơ lướt theo chiều mơ kết muôn bài thơ
Nuối tiếc yêu đương xa xưa tháng năm nào trôi để nhớ nhung hoài
Tình yêu như kiếp mây trôi...

More...

Chiêm bao (Thuyền Quyên)

By





Kiếp dã tràng_TCP_Trần Thu Hà

Chiêm bao

Chiêm bao
em chạy ra biển xanh
giữa nắng giữa gió giữa thành trì núi
Mặc đám dã tràng tròn xoe mắt hỏi
Mặc cho tóc bay mặc cho áo tung
Hai bàn chân không
mộng du quanh vòng cung bãi cát
Bay em lên như bỗng dưng mọc cánh
như diều ai thả lấp lánh mặt trời
chơi vơi em trong mây...

Chiêm bao
em chạy như đang trốn ai
nửa thầm mong một vòng tay bắt lại
Hồn nhiên ngã xuống cát mềm
và mặt trời chói chang phong tỏa một nụ hôn êm

Chiêm bao ...

Thuyền Quyên

More...

Phạm Đình Chương (1929_1991)

By




Phạm Đình Chương_70 năm tình ca Việt Nam phần I





Đức Tuấn

Mộng dưới hoa
(Thơ Đinh Hùng)

Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại
Âu yếm nhìn tôi không nói năng

Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ
Mây ngàn gió núi đọng trên mi
Áo bay mở khép nghìn tâm sự
Hò hẹn lâu rồi - em nói đi

Nếu bước chân ngà em có mỏi
Xin em dựa sát lòng anh
Ta đi vào tận rừng xanh
Vớt cánh rong vàng bên suối

Ôi hoa kề vai hương ngát mái đầu
Đêm nào nghe bước mộng trôi mau
Gió ơi gửi gió lời tâm niệm
Và nguyện muôn chiều ta có nhau

Tôi cùng em mơ những chốn nào
Ước nguyền chung giấc mộng trăng sao
Sánh vai một mái lầu phong nguyệt
Hoa bướm vì em nâng cánh trao

Hy vọng thơm như má chớm đào
Anh chờ em tới hẹn chiêm bao
Dưới hoa tưởng thấy ngàn sao rụng
Hòa lệ ân tình nuôi khát khao

Bước khẽ cho lòng nói nhỏ
Bao nhiêu mộng ước phù du
Ta xây thành mộng nghìn thu
Núi biếc sông dài ghi nhớ

Ôi chưa gặp nhau như đã ước thề
Mây hồng giăng tám ngả sơn khê
Bóng hoa ngã xuống bàn tay mộng
Và mộng em cười như giấc mơ





Đức Tuấn

Nửa hồn thương đau
(Thơ Thanh Tâm Tuyền)

Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ
Cho tôi gặp người xưa ước mơ
Hay chỉ là giấc mơ thôi Nghe tình đang chết trong tôi
Nghe lòng tiếc nuối xót thương suốt đời
Nhắm mắt ôi sao nửa hồn héo thương đau
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau
Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào
Em ở đâu? Anh ở đâu?
Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu
Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt
Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Và tiếng hát và nước mắt
Đôi khi anh muốn tin
Đôi khi anh muốn tin
Ôi những người ôi những người Khóc lẻ loi một mình





Mai Hương

Lá thư mùa xuân

Anh đi mùa xuân mới năm nào
Khắp lối hoa đua sắc đẹp sao
Đưa anh mà bước chân tần ngần
Vì dẫu sao biệt ly cũng vương niềm sầu đau
Anh đi nhìn mây thoáng ven trời
Nắng quái in sầu gót chia phôi
Bâng khuâng nhìn nhau không đôi lời
Chỉ thấy trong lòng anh câu hẹn ước ngậm ngùi
Rồi qua bao mùa hoa Tóc mẹ già nay đã bạc phơ
Đôi mắt mờ nhưng vẫn trông chờ
Nhịp nôi chưa ngừng đưa Đứa con thơ mới thôi bầu sữa
Đã sớm mong người cha miền xa
Quê hương chờ mong bước anh về
Với nét phong sương thắm tình quê
Xuân vui vì khắp nơi yên bề
Vì núi sông tự do vì người nối duyên thề 





Thái Thanh

Người đi qua đời tôi
(Thơ Trần Dạ Từ)

Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu.
Mưa mù lên mấy vai gió mù lê mấy trời
Người đi qua đời tôi hồn lưng miền rét mướt
Vàng xưa đầy dấu chân đen tối vùng lãng quên.
Bàn tay mềm khói sương tiếng hát nào hơ nóng.
Và ai qua đời tôi chiều âm vang ngàn sóng.
Trên lối về nghĩa trang... Nghe những lời linh hồn
nghe những lời linh hồn Trong mộ phần đen tối đen.
Người đi qua đời tôi không nhớ gì sao nguời
mưa nào lên mấy vai gió nào lên mấy trời.
Người đi qua đời tôi đường xưa đầy lá úa
Vàng xưa đầy dấu chân đen tối vùng lãng quên.
Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em?





Ý Lan

Thuở ban đầu

Sao không thấy em lại
Để cùng anh thẩn thơ
Trước sân trăng vòi vọi
Để rồi cùng ước mơ

Nhưng không thấy em lại
Hàng dừa nghiêng thương nhớ
Và khúc ân tình biết đưa về đâu

Ôi đẹp sao là thuở ban đầu
Chìm sâu đáy mắt một màu xanh khơi
Niềm riêng không nói nên lời
Chỉ nghe xao xuyến một trời bâng khuâng...

Bâng khuâng lúc em cười
Kìa ngàn cây ngẩn ngơ
Sáng trăng soi khung đời
Dặt dìu nhạc với thơ

Nhưng không thấy em lại
Hàng thùy dương chếch bóng
Và lũ hoa thầm khép hương chờ mong





Đức Tuấn

Xóm đêm

Đường về canh thâu.
Đêm khuya ngõ sâu như không mầu
Qua phên vênh có bao mái đầu
Hắt hiu vàng ánh điện câu.

Đường dài không bóng.
Xa nghe tiếng ai ru mơ màng.
Mưa rơi rơi xóa lối đi mòn.
Có đôi lòng vững chờ mong.

Ai chia tay ai đầu xóm vắng im lìm.
Ai rung lên tia mắt ngàn câu êm đềm.
Mong sao cho duyên nghèo mai nắng gieo thềm.
Đẹp kiếp sống thêm.

Màn đêm tịch liêu.
Nghe ai thoáng ru câu mến trìu.
Nghe không gian tiếng yêu thương nhiều
Hứa cho đời thôi đìu hiu.

Đêm tha hương ai vọng trông.
Đêm cô liêu chinh phụ mong.
Đêm bao cánh mưa âm thầm
Theo gió về khua cơn mộng
Hẹn mai ánh xuân nồng.

Cho nên đêm còn dậy hương
Để dìu bước chân ai trên đường
Để nhìn xóm khuya không buồn
vì người biết mang tình thương.

More...

Xuống phố (Thuyền Quyên)

By

                                                                       
           




  
      Tristesse de Chopin

Xuống phố


Em muốn
tắm gội nỗi lòng
nên xuống phố
buổi chiều mưa rắc nắng
Má đỏ bừng
tưới nước mát đẫm
có giọt nước nào
mặn ngọt trên môi


Em muốn
phóng sinh niềm vui
để chân bước qua
từng con ngõ
Ngõ nào vàng hoa
ngõ cây lá chụm đầu...
Có ngõ nào
riêng để cho nhau ?


Em buồn rầu
tiễn niềm vui qua mau
Em ngậm ngùi
thương nỗi khát khao
vắn số
Em đóng gói
chôn bài thơ xuống mộ
Áo lụa vàng sẫm nước
chiều không bay


Em trở về nghe
thương nhớ đầy tay...


Thuyền Quyên

More...