Những đàn chim không bay lên

By





Những đàn chim không bay lên

Buổi trưa đang trên đường đi ăn về...ngang qua đường Điện Biên Phủ...trời bỗng dưng nổi gió và hàng ngàn cánh hoa dầu xoay tít trên không trông thật là vui mắt...

  Gió càng lúc càng lớn dường như gió đang cố gọi về cho buổi trưa một cơn mưa bởi vì đang là mùa mưa cơ mà dễ dầu gì để mọi người được khô ráo một ngày! gió tệ thật...
 
  Và trong khi gió đang gọi mưa mình có nghe lâm râm vài giọt bé tí thì lại vô tình trông thấy được một cảnh tượng mà chưa bao giờ thấy...Cứ trên một cụm lá của vài cây dầu đang chụm đầu trên không lại có một đàn chim bay hay đúng hơn là chúng đang xoay tít những con chim đang nhảy valse trên bầu trời...Và những con chim kì lạ này không bay về phương trời xa nào mà chúng ngày càng bay xuống thấp là đà xoay trong tầm mắt con người len lỏi qua xe cộ ngược xuôi có thể vài con chim sẽ vương víu trên tóc của ai đó...và cả bầy chim tuần tự rồi sẽ rơi xuống mặt đường tráng nhựa để cho những chiếc bánh xe vô tình cán qua để con người đạp giày lên...nát tan tả tơi chờ đêm tối sẽ có người phu quét đường hốt chúng vào và mang đi...

  Ôi những cánh hoa dầu....đời sống sao mà ngắn ngủi đến thế. Khi còn xanh ở trên cành chúng chỉ muốn được xoay tít trên không vì chúng là hoa dầu kia mà! và khi chúng vui sướng hạnh phúc vì được xoay tròn trên bầu trời...chúng đâu biết được chúng đã vĩnh viễn lìa xa cây mẹ và các anh chị em. Một cuộc chia ly không được báo trước nên không có nước mắt mà chỉ có nụ cười và niềm hạnh phúc vô biên...  
(06/08/2007)

Trong khi vào google tìm ảnh về cánh hoa dầu bắt gặp một bài viết về hình ảnh hoa dầu xoay như mình đã chứng kiến chép vào đây luôn.


Cánh Hoa Dầu xoay kiếp bay bay ...


Xem hình
Tôi đã thức gần hết đêm qua để cố gắng thực hiện lời hứa với một người bạn anh Joseph Mai Thanh Hoai là người đồng nghiệp tôi hằng yêu mến và kính trọng. Vì biết tôi chẳng có khiếu lắm về viết lách anh ấy đã động viên tôi rất nhiều để bài chia sẻ này được hoàn thành.Xin cảm ơn Anh rất nhiều.

Vào một chiều hè tháng 5 năm 2009. Chúng tôi tranh thủ hẹn một công ty đối tác tại một quán café trên đường Mac Đĩnh Chi.Vừa ăn trưa vừa bàn công việc. Buổi gặp mặt thành công tốt đẹp. Chúng tôi vội vã trả tiền và gọi anh tài xế đến đón. Lúc đó trời đang chuyển mưa gió rất mạnh.
Đứng chờ xe bên lề đường. Tôi chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kỳ thú. Hàng trăm ngàn cánh hoa Dầu xoay tít trong gió tạo ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Tôi thẩn thờ quay sang anh Bạn chia sẻ trong sự phấn khích không thể cưỡng lại. Anh Bạn tôi nói rằng có cả một bài hát về cánh Hoa Dầu đấy :" Cánh hoa dầu xoay kiếp bay bay".
Tôi cúi xuống nhặt một cánh hoa và thầm có một điều ước rằng nếu mỗi nhân viên của tôi đều ý thức và cố gắng trong công việc của mình - như những cánh Hoa Dầu. Chắc chắn chúng tôi sẽ là một tập thể rất mạnh. Chiều hôm ấy với cánh Hoa Dầu trên tay tôi đã kể cho họ nghe về những gì tôi thấy. Tôi cũng không quên chia sẻ với họ về những mong ước của mình.
Cả buổi chiều hôm ấy và những ngày kế tiếp hai tháng sau đó. Tôi luôn nghĩ về kiếp Hoa Dầu. Suốt cuộc đời sương gió trên cây. Nó chờ nó đợi để được làm mỗi một việc: là " Quay" là " Xoay" để làm đẹp cho đời.
Tôi đã thực sự " Xoay" như những cánh Hoa Dầu chưa? Càng nghĩ tôi càng thấy thẹn lòng.
Thẹn vì tôi luôn mang trong lòng những sự ươn lười nặng nề. Tôi đã chưa thật sự " Xoay" thật sự " Hành Động" nhiệt thành trong những công việc thuôc Bổn Phận và Trách Nhiệm của tôi:
Đã biết bao lần tôi ước ao một cuộc sống hạnh phúc. Thế mà tôi vẫn đắm chìm trong những đam mê của thân xác buông thả những nghĩ suy trong mơ hồ - ảo vọng.
Tôi chưa thật sự dấn thân để thăng tiến bản thân mình trong lời nói trong hành động trong suy nghĩ của tôi. Tôi đã sợ đã dè dặt không dám hoàn toàn chấp nhận Thiên Chúa là chủ thể cho cuộc đời tôi. Vì nếu nhận Ngài có thể tôi sẽ bị mất hết những thú vui mà tôi ngộ nhận là Hạnh Phúc.
Đã bao lần tôi ước ao có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Ấy thế mà mỗi khi đi làm về nhà. Tôi chỉ biết lấy một tô cơm thật đầy. Dán mắt vào màn hình Tivi. Không thể sắp xếp nổi một chút thời gian ăn cơm chung với gia đình. Tôi đã không mảy may quan tâm đến Vợ mình đang bận rộn rửa chén giặt ủi quét dọn...; con trẻ thì lầm lũi một mình với mấy món đồ chơi nơi góc nhà. Xong Tivi thì lại đến vi tính. Không kịp nói lời "chúc ngủ ngon" với người Vợ luôn ao ước tìm dịp để sẻ chia những vất vả thường ngày. Phải chăng hạnh phúc gia đình đến từ những hành động nho nhỏ ấy?
Đã rất nhiều lần tôi bắt gặp những cụ già cô đơn nơi phố chợ những chú bé lang thang vô đinh không biết đi về đâu những người bạn cùng lứa đang vật lộn với miếng ăn hàng ngày trong thất vọng...Tôi đã dửng dưng và không dám xác tín rằng họ là hình ảnh của Đức Kytô. Để rồi ai mặc ai. Tôi chỉ biết mình tôi. Hoặc có chăng tôi cũng ra tay trong sự bồng bột nhất thời.
Và còn biết bao điều nữa thuộc về bổn phận và trách nhiệm trong mối tương quan bản thân gia đình giáo hội và xã hội . Tôi đã chưa thật sự dấn thân trong hành động.
Thế giới này sẽ đẹp biết bao. Khi mổi người mọi người tự cố gắng " QUAY để hoàn thiện bản thân mình"; cố gắng " XOAY những hành động tích cực" đến những người xung quanh mình trong niềm tin phó thác vào Thiên Chúa.
Chúa ơi! Con biết rằng con sẽ chẳng tự làm được điều gì nếu không có Chúa. Xin Chúa hãy cho con biết nhận ra sứ mệnh trong mỗi việc con làm. Cho con được can đảm và " Xoay" như những cánh hoa Dầu trong từng ngày sống của con.
Con cảm ơn Chúa.

Inhaxio Nguyễn Quang Tuyến

More...

Con khỉ Hội An

By


Không biết từ  đâu mà nhà có một con khỉ quê ở Hội An. Hình như của ai đó tặng ...và một ngày mình thấy con khỉ không biết bằng cách nào thượng lên ngồi chễm chệ trên một cái ghế salon gỗ đồ chơi trên kệ tủ phòng khách. Thấy cũng ngộ ngộ và nó ngồi đó vài tháng nay rồi...

Con khỉ bằng gáo dừa có cả lông cũng là xơ của gáo dừa được làm có vẻ rất sơ sài rất dễ nhưng lại tuyệt vời vô cùng...và mình không hiểu sao họ có thể tạo được cái dáng vẻ ấy cái mặt đầy suy tư con mắt đầy hiểu biết.
Thỉnh thoảng nhìn lên thấy con khỉ vốn dĩ rất hiếu động mà bó gối ngồi trên ghế dù đang bí xị làm biếng lắm cũng phải xé miệng cười... và mình đã không ít lần chọc ghẹo nó: khỉ ơi...mi ở chốn này ư? Con khỉ vẻ mặt như một thiền sư...trầm tư ẩn chứa biết bao hiểu biết về những điều bí ẩn của cuộc đời không thèm đoái hoài đến sự trêu chọc của mình...thấy mà ghét!
 
Thôi kệ nó đi...cứ ngồi đó mà suy gẫm về cuộc đời đi khỉ ạ. Mà thiệt ra nó có hiểu gì về cuộc sống của con người? hay nó đang nhớ rừng nhớ đồng loại nhớ những trái cây ngọt trên cành nhớ về dòng suối mát...Ừ thì nó chẳng đang xa quê đấy sao?  Tội nghiệp con khỉ !  Thế là từ đang khó ưa nó về cái mặt tanh tanh mình đâm ra thương nó làm sao khi chợt nghĩ nó đang nhớ về ...rừng già của nó cội nguồn của nó. Và nhất là quê hương của nó lại là Hội An nơi có Phố Cổ được công nhận làm di sản văn hoá thế giới. Mình thì mơ một lần được ghé thăm phố cổ vào đêm 14 âm lịch. Thế là thiện cảm với con khỉ đã trở lại với mình cứ ngồi đấy nhé...ông khỉ !

Rồi một hôm...công việc mệt mỏi chán chường mình rời cơ quan về nhà với cái đầu trống rỗng. Con khỉ hôm nay lại có cái mặt cười méo xẹo như đang làm xiếc...giả làm người ngồi ghế  buồn cười quá hihi... khéo không té đấy...ông khỉ ạ ! con khỉ như đang nháy mắt với mình  "không sao đừng lo cho tôi..." và dáng ngồi càng chao nghiêng hơn trên chiếc ghế nhỏ mà vẫn không đổ hay thiệt! hay mắt mình bị hoa?  Thế là mình đưa tay bế ...ông khỉ lên chỉnh sửa lại cho đàng hoàng nói nhỏ bên tai: ngồi cho ngay ngắn nhé...nếu ông muốn làm người !

Con khỉ cứ ngồi trên ghế...quan sát mọi người trong nhà bằng con mắt của một chủ nhân ông! Đôi khi cũng bực lắm nhưng rồi lại cười với khỉ...khỉ ơi! khỉ ở trong rừng sao lại muốn làm người ? trong khi có biết bao con người đang sống giữa cuộc đời...lại chỉ thích ngày ngày làm những...trò của khỉ. Thật nực cười hở ông khỉ? Khỉ lại nháy mắt với mình như đang nói: "thế mới là cuộc đời biết không?"
( bài viết hồi năm 200...lâu lắm)


More...

Tạ từ

By





Điệu buồn dang dở_ Ngọc Lan


Tạ từ

Tạ từ đêm
một đêm buồn

Tạ từ ngày
một ngày dường như đêm

Tạ từ anh
Tạ từ em

Tạ từ ngày tháng 
                 sao quên
...tạ từ !

More...

Ngó nghiêng

By

  





Bài cho em_ Xuân Phú


Ngó nghiêng


Ngó nghiêng
một chút bên đường

 Thấy người còn đó...
lòng buồn hóa vui

Câu thơ
đi tới... đi lui... 

Niềm vui 
                     chia nửa

ngậm ngùi 
                  bẻ đôi 

 

More...

Một nửa gởi ai

By





Gởi về anh_ Như Quỳnh



Một nửa gởi ai


Bài thơ chiếc nón lá nghiêng
Có người cất mãi trong tim một đời
Nón nghiêng che nửa nụ cười
Gởi ai nửa cánh hoa môi rạng ngời


Gởi thêm về chốn xa xôi
Nửa đôi mắt nhớ nhung vời vợi em
Gởi đôi mi khép nửa rèm
Nửa bờ vai rũ tóc tiên mượt mềm


Gởi cơn mơ thức nửa đêm...


(Thơ cũ mèm)
 

 

More...

Không đề

By






Không đề


 ...Chợt có lúc
 tâm hồn quạnh quẽ

Về lại...thăm lặng lẽ
chốn xưa

Nghe lòng
ướt một cơn mưa

Xanh trong ký ức
cả mùa tình yêu...




More...

Mơ làm nhạc sĩ

By





Tuổi ngọc_ Hiền Thục

Mơ làm nhạc sĩ

  
   Nhớ năm học lớp tám...mình và nhỏ bạn thân tự nhiên muốn ...làm nhạc sĩ...Thế là hì hục lôi trong sách ra mấy bài thơ lục bát của Nguyễn Bính mấy câu ca dao tục ngữ thành ngữ...Và cuối cùng hai đứa tâm đắc nhất câu ca dao: Cái Bống! (vì rất ngắn gọn!)

   Cái Bống đi chợ cầu canh. Con tôm đi trước củ hành theo sau. Con cua lệch bệch theo hầu cái chày rớt xuống vỡ đầu con cua...


   Thế là bắt đầu mướt mồ hôi vận dụng mọi kiến thức về nhạc lý học bấy lâu...nào vẽ khuôn nhạc nào khóa sol nào thăng nào giáng nào lặng nốt tròn nốt trắng  nốt đen móc đơn móc kép...ôi...sao mà xây xẩm choáng váng cả đầu!

   Rồi thì mạnh ai nấy.... tiện tay phang: đồ rê mi fa sol la si.... đố rế mí fá sól lá sí...từ sòl bỗng vút lên mí từ rế bỗng hạ xuống là...loạn xà ngầu! Nhạc chính tả cũng viết toàn điểm mười không hà lấy đâu mà không tự tin để ...phổ nhạc từ ...ca dao?

   Sau ...một ngày một đêm mất ăn mất ngủ! Bản nhạc đầu tay (mà cũng là bản nhạc cuối cùng!) đã ra đời! cũng đâu khó khăn gì hén hai đứa nhìn nhau tủm tỉm cười hoài...Cả lớp chưa đứa nào biết...chuyện động trời này! Hoàn toàn là bí mật của hai đứa.

   Sáng thứ bảy thày có tiết nhạc lớp khác...Giờ ra chơi hai đứa cầm trên tay...đứa con tinh thần trống ngực đập thình thịch...."phục" thày nhạc dưới chân cầu thang...Nhỏ Nga thỏ thẻ với thày: thày ơi thày xướng âm dùm em bài hát này....của tụi em mới làm!...Thày cầm tờ giấy ghi nhạc nhíu mày: gì thế này? trời đất...xướng âm sao? mấy em giởn hả? Thày buông tờ giấy ghi công trình của hai nhạc sĩ còn ẩn danh trở lại bàn tay nhỏ Nga....rồi thày bỏ đi. Cả một bầu trời...sụp đổ trước mặt hai đứa!
 
   Nghẹn ngào nhìn nhau tay vò nát bài hát chưa bài giờ được hát ấy trong tay...hai đứa bỏ cả buổi ra chơi thú vị...âm thầm lên lại lớp học sững sờ thẩn thờ...thì thầm nói cho nhau nghe: chắc thầy ganh ghét tài năng của mình. Nói cho đỡ tức vậy thôi chứ cả hai đều hiểu rõ 100% không bao giờ có chuyện đó...Thế là giấc mơ thành nhạc sĩ sớm lụi tàn...

   Thôi thì lo học hành trước chuyện gì khác tính sau...đành phải vậy thôi chứ biết sao bây giờ? Hú hồn là trong lớp chưa ai biết...vụ này! 
 

More...

Mình là ai?

By





Điều giản dị_Phạm Khánh Hưng


   Mình là ai?

   Nàng nhận ra chàng giữa muôn ngàn cái tên trong một vườn thơ. Những ngày xưa hoa mộng vụt sống dậy mãnh liệt trong nàng...một cuộc đời xem như đã chết khi mới nửa chừng xuân. Và rồi chàng cũng nhận ngay ra nàng khi nàng quyết định tham gia làm mấy bài thơ họa lại với chàng.
 
   Họ xuôi vào nhau như những dòng sông chỉ có một chiều là đổ vào đại dương. Những nhớ nhung da diết những yêu thương nồng nàn có dịp bộc lộ gởi gắm cho nhau...bất chấp có một ác phụ thời gian đã đứng giữa ngăn chận suốt bao nhiêu là tháng ngày. Trên diễn đàn mọi người tấm tắc chiêm ngưỡng và nghĩ: họ yêu nhau...Giữa thế giới ảo này chuyện như thế không lạ gì. Nhưng ảo hay thật thật hay ảo...chỉ có hai người họ biết với nhau.
 
   Họ đã từng biết nhau từ thuở còn trẻ. Nhưng vì không có duyên nợ cuộc đời đẩy họ trôi khỏi nhau. Dòng thác cuộc đời ào ạt chảy bao nhiêu mùa thu cuộc đời đi qua lá bao nhiêu là lần đổi màu...thế nhưng dòng thác ấy lại một lần nữa cuốn họ vào nhau phải chăng đó là định mệnh?
 
   Chàng không còn nhận ra mình nữa. Một hôm không hiểu sao lại gõ cửa yahoo đứa cháu gái.
_Này...nhỏ đâu rồi? có chuyện muốn hỏi nhỏ đây...
_Ôi...lâu lắm mới gặp chú có chuyện gì mà phải hỏi đến cháu chứ?
_Thì cháu chẳng tự nhận mình là quân sư quạt mo đó sao? Chuyện thế này....
_Ái chà !!! phải cảnh giác nha chú rồi sao nữa...?
_...Rồi bây giờ cô ấy muốn trở về xứ để sống với gia đình sau bao năm xa cách và....cũng để gặp chú! nhỏ thấy sao?
_Không được đâu! về nhà để đoàn tụ với gia đình thì được chứ để gặp chú thì không được! Cháu không cho! Chú đang có một gia đình Hạnh Phúc...
Con nhỏ được dịp... múa mép quân sư mà nó nói đúng đó chứ chàng đau đớn vờ vui vẻ:
_Chú hiểu mà....chú chỉ thương cho hoàn cảnh cuả người ta...Chú đã có quyết định rồi...cám ơn nhỏ.

   Chàng thoát khỏi đứa cháu gái lòng một chút giận hờn! nó tưởng nó là ai kia chứ? Nhưng còn mình bây giờ thì đang là ... ai?
Chàng ...bó tay chưa trả lời được...

( Một bài viết rất lâu.)

More...

Sợi thương

By






Chiều nay không có em_Lê Hiếu



Sợi thương



Trời buồn
hạt nhỏ mưa giăng

Mây trốn
vào tóc
bềnh bồng nắng phai

Nhớ anh
mà ngỡ nhớ ai!

Sợi thương 
thả gió... 
thương hoài ngàn năm

More...

Hạnh phúc

By





Yêu_Vũ Khanh

Hạnh phúc

Xôn xao gió hát bên trời
Tóc em như cỏ rối bời là bay!
Em cầm nỗi nhớ trên tay
Em đong hạnh phúc tháng ngày yêu anh
 
Tình em như mái tóc xanh
Như cây ngập nắng đầy cành lá rung
Tiếng chim đâu hót ngập ngừng
Một cung trầm bổng bâng khuâng tim người...

More...