Có lẽ em...

By



Có lẽ em...

Có lẽ xưa
em đã là...cô Tấm!
Sáng chui ra từ chiếc bị bà già
Dọn dẹp vườn anh vốn hoang vu lắm
Nay hoa lá rộn ràng. còn anh hóa thân si

Có lẽ xưa
em từng là...phù thủy!
Bùa phép lên môi lên mắt ai ngờ
Mái tóc trầm. ếm bao thi vị
Lỡ một khi nhìn. hồn đọa chốn tương tư

Có lẽ xưa
em cô bé tiểu thư!
Điệu đàng làm sao vóc ngà da lụa
Hồn trắng trong tóc nhánh đen mấy thuở
Đi dạo ai dè. lạc bước tình thơ

Cho nên nay
em mới là em đó!
Như trái mơ. treo lúc lỉu trên cành
Để cho anh. liêu xiêu đời cỏ
Yêu bé mất rồi...dễ ghét quá đi thôi...

Hoa Vông Vang

More...

Nắng khuya

By



      Nắng khuya 
  
     Chầm chậm chiều rơi
     chiều rơi
     Tiếng ca
     mây khói rã
     rời không gian
     Lời ca 
     lệ đẫm cung đàn
     Muộn màng
     buốt giá nguyệt tàn
     trong đêm


Nắng khuya
xuống đậu hiên thềm
Chói chang một mặt trời đêm 
lạc loài
Rọi soi
vực thẳm trần ai
Xua đi bóng tối  
trượt dài hồn côi
Đưa tôi về lại bên
đời... 

Hoa Vông Vang

 

More...

Đêm không màu

By




Đêm không màu

Mưa rơi
ướt nửa nhịp sầu
Chờ anh nối nửa
nhiệm màu tình yêu
Đường em
giăng giọt quạnh hiu
Bỏ quên đâu đó
ít nhiều mộng mơ

Dệt chi người hỡi
vần thơ
Thanh bằng thanh trắc
chữ tờ chữ y
Câu lục e ấp hồn si
Để cho câu bát
lầm lì tương tư

Màu chiều trắng hạt
thiên thu
Cho đêm buông vội
hình như không màu

Hoa Vông Vang



More...

Thầy đâu rồi thầy ơi ...

By




Thầy đâu rồi thầy ơi ...

Năm lớp 10 11...thầy dạy Anh văn lớp mình. Thầy chắc cũng trên bốn mươi rất vui tính và nhiệt tình với học trò. Giờ học của thầy luôn vui vẻ dù hôm ấy có làm bài kiểm tra hay thi...Chắc vì thế mà mấy nhóc đầu bàn vốn đã giỏi càng giỏi thêm môn thầy phụ trách...

Sau khi hỏi thăm biết nhà thầy ở cũng gần xịt bên trường...một chiều thứ bảy mấy đứa học trò cưng của thầy bèn...gõ cửa ghé thăm! Hoá ra đó chỉ là nơi ở trọ của gia đình thầy...nhà thầy thuê...một chút xót xa dâng lên trong lòng khi mình thấy thầy vẫn cười bình thản nói về gia cảnh...Và từ đó...bọn mình càng thấy thương thầy hơn...vì hình như ...cô chỉ ở nhà làm việc nội trợ và chăm sóc mấy con của thầy ! Một gánh...rất nặng nề trên vai....lấy đâu ra tinh thần lạc quan lòng tận tụy yêu nghề yêu thương học trò đến như thế ?

Mình đã chẳng nói là thầy rất vui tính rồi sao? Có lẽ biết thế nên đôi lúc bọn...tóc ngắn rất dễ ngươi với thầy ! Có lần chuông ra chơi mới vừa reng thầy còn đang đứng trên bục giảng...mấy cái mồm của bọn họ bỗng đồng thanh: Thầy ơi...thầy muốn ai...em làm mai! Tụi mình sững sờ...nhìn thầy chờ đợi một sự nỗi giận kinh khủng...Nhưng ô kìa...thầy vẫn cười một nụ cười của người...cha chẳng những thế thầy còn hát trả lại bọn họ: Trò ơi thầy muốn ...cô em làm mai !
Khỏi phải nói cả lớp phá lên cười...vui như chưa bao giờ vui đến thế!

Đã rất lâu rồi...thời gian cứ trôi...trôi ...trôi...những cô bé cậu bé ngày nào đều đã chững chạc bước xuống cuộc đời....mấy ai còn nhớ đến một người thầy rất nhỏ bé rất nghèo đã trải hết tình yêu thương ra mà dắt dìu học trò bằng tấm lòng của một người cha đối với con cái của mình? Và khi chợt nhớ đến ghé thăm thì thầy đã không còn dạy ở trường thầy cũng không còn  ở chỗ cũ....Thầy đi đâu về đâu rồi thầy yêu thương của chúng em?

HVV



Bến cũ

Chào năm tháng ta quay về bến cũ
Tìm tuổi thơ bàng bạc mảnh trăng chiều
Dòng sông xưa con đò giờ khuất bóng
Mây nước vang buồn vọng gió cô liêu .
*
Ta ngơ ngác giữa hai bờ hư thực
Hỏi hoàng hôn sao chẳng thấy em về
Mở trang vở ta giở tìm chữ nhớ
Hoa gạo đốt lòng cháy rực trời quê .
*
Đây bến cũ người lái đò đâu mất ?
Khi ta về người đã mãi đi xa
Trăng không khóc sao chòng chành lệ ứa
Mưa phương nào hay mưa ở hồn ta ?
*
Đây con sóng đưa ta thời đi học
Ta vô tư đánh mất đến bây giờ
Xin cúi mặt để một lần tiếc nuối
Để mây chiều rơi rụng bớt bơ vơ ...

Thanh Trắc Nguyễn Văn

More...

Giếng Làng

By


Giếng Làng

Hẹn nhau bên bờ giếng
Chờ nhau lúc rạng trăng
Nàng vân vê dải yếm
Chàng nắn sửa vành khăn

Dưới trăng nàng bối rối
Dưới trăng chàng băn khoăn
Nhìn nhau mà chẳng nói
Bốn mắt đọng trăng rằm.....

Hẹn nhau bên bờ giếng
Chờ nhau lúc rạng trăng
Trăng đến nàng không đến
Chàng lo buồn đăm đăm

Nàng đã đi làng khác
Theo một người khăn đen
Không còn nghe giọng hát
Bên đình lúc nguyệt lên

Ai cúi mình trên giếng ?
Ai thả gầu múc trăng ?
Ai cười yêu nửa miệng ?
Tan rồi mộng gối chăn !

Không hẹn bên bờ giếng
Không chờ lúc rạng trăng
Đêm đêm chàng vẫn đến
Bên giếng khóc âm thầm

Đêm nay chàng lại đến
Bên giếng khóc âm thầm
Bỗng gặp bên bờ giếng
Đôi bóng người dưới trăng

Nàng cũng vê dải yếm
Chàng cũng nắn vành khăn
Cũng nhìn nhau âu yếm
Bốn mắt đọng trăng rằm

Giếng trăng nơi hò hẹn
Giếng trăng nơi hẹn hò
Từ xa xưa đến bây giờ
Giếng làng ghi dấu bao trò hợp tan.

Hồ Đắc Duy


More...

Bài thơ cho ngày 20/11/2008 "Ký ức mùa thu"

By


Nhân dịp sắp đến ngày nhà giáo Việt nam 20/11/2008 Hoa Vông Vang xin gởi lên đây bài thơ: "Ký Ức Mùa Thu" của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn để thay lời tri ân đến những thày cô giáo của mình cũng như gởi lời chúc chân thành nhất đến những vị đã đang và sẽ là thày cô trong VNweblogs và trong mọi miền đất nước Việt Nam...


Ký ức mùa thu

Có một chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi
Mái đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn
Nhớ thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận
Gồng gánh thương chồng đánh giặc miền xa.

Mấy mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua
Cha cô độc trong nỗi buồn nhớ mẹ
Thời trăng mật trái tim hồng tươi trẻ
Lại phải chia xa cách trở hai đầu...

Có nước mắt nào dập tắt được nỗi đau
Có hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ
Con khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở
Nghe biển khơi xa khắc khoải gọi về.

Rồi ngày lại ngày nắng rực chân đê
Cha vẫn bước lê trên con đường đến lớp
Ngôi trường ấy có tàng cây bóng rợp
Có mơ ước mẹ xưa tha thiết ngọt ngào...

Một bàn chân mình cha đã gởi lại rừng sâu
Một trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ vãng
Ký ức cũ tưởng đã lặn vào năm tháng
Lại chợt hiện về
lấp lánh
mùa thu!

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn 

 



More...

Dốc hư âm

By




Dốc hư âm

gần nhau cũng thật gần
xa nhau đã mù xa
tình yêu giữa người - ta
đọa đày tim cơn đói

linh hồn đôi cánh mỏi
chao trầm cõi lặng câm
ta trèo dốc hư âm
thẳm vực đời lao xuống

nét cọ mòn mong muốn
tranh lõa thể giấu che
đời khi lắng hồn nghe
khỏa thân lòng hấp hối

uống cạn men nguồn tối
lời xóa rối hương đau
cười nụ đắng mời nhau
nhọc nhằn cơn năm tháng

tay ôm mầm hạn hán
cấy sa mạc tim khô
gai nhớ mọc ngây ngô
nhọn xương rồng tâm tưởng

con chim tình yêu đứng
trên nhánh mỏng cuộc người
ngậm hạt phù hư tươi
vọng âm trầm tiếng hót

nắng buồn. mưa vui. trót.
đời lịm ngọt vết dao
kỷ niệm ửng gầy hao
nhuộm hồng cơn duy mạc

lũ chuyến đời mưa hắt
tạnh chiu chắt triền quên
ký ức thủy triều lên
rong rêu màu đá tủi

sông cạn miền khe suối
hơi thở cuối tìm...nhau

Hồ Ẩn Văn





More...

Cơn vọng thiếp

By




Cơn vọng thiếp

cuối lằn ranh tháng chạp
người bạch lạp vùng môi
rụi nến -uất- trầm tôi
hương tim gầy hoang táng

thắp nhang -tình- hoạn nạn
tro lên mạn -mùa- đau

linh
cơn vọng thiếp hư cầu
hiện thân:
tiền kiếp nụ -dầu- dãi

đơm

Hồ Ẩn Văn




More...

Cà phê cuối ngõ

By


Cà phê cuối ngõ

Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế
Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người xa lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao dẫu rằng em không nhận

Thủy Vũ
 

More...

ru thơ thẩn một mình mình...

By





ru thơ thẩn một mình mình...


à ơi...ạ ởi...à ơi
tôi nằm dỗ giấc ru tôi một mình

ru tôi ngần ngật nụ tình
trổ bông trắng xoá trên hình hài khô
ru tôi thao thức nỗi chờ
em xa vắng mỗi canh giờ. ngó mông
ru tôi nhức mỏi hồn không
trống trơ thuyền cứ bềnh bồng ngược xuôi
ru tôi tháng dập năm vùi
nắng mưa ngoay ngoắt bời rời hồn im
ru tôi mải miết cuộc tìm
biết đâu lá đã ngoài thềm hẫng bay

à ơi...ơi ả...à ơi
thinh không tiếng gió lưng trời chợt tan...
 
thangtram




More...